Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012

NHẶT TỔ CHIM


Trên ngọn cây cao
Đôi chim liền cánh tha rác về làm tổ
Mặc gió, mặc nắng
Vút nhanh vút nhanh
Sắp đến ngày được làm mẹ, làm cha
Từng nhánh cỏ, cọng rơm chim thoăn thoắt đan
Thành từng lớp mềm, êm ái

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

XÓM CÀ NA

Không phải vô tình
Gọi xóm Cà Na
Vì ngày xưa
Bao quanh xóm nhỏ
Con rạch lửng lờ… ôm ấp dãy Cà Na
Mưa lũ ngập đồng
          Hay nắng  khô lòng rạch
Cây vẫn xanh, vươn thẳng ngắm mây trôi

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

CÂU HỎI VẼ TRANH

Giờ Mỹ Thuật
 Vẽ đề tài Lao động
 Một em, hai em, ba em,… cả lớp
Hý hoáy vẽ - pha màu xanh tím…
Bỗng cánh tay giơ cao
Một em đứng lên hỏi:
 “ Cô ơi! Em vẽ tán cây xanh
Bên cạnh con bác thương binh
Lê từng bước chân nặng nhọc
Chăm bón vun trồng cho cây mãi xanh tươi?”

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012

CHÚ GÀ CON

         Chú gà con
           Loanh quanh loanh quanh
Bên cọng rau
          Xanh xanh xanh xanh
Gió nhẹ đưa
          Rung rinh rung rinh
Chú gà con
         Im thinh im thinh

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

RẠNG ĐÔNG



Phương đông đỏ thẳm dường như máu

Nhuộm một góc trời, in sắc mây
Có phải màn đêm vừa ngã quỵ
Nắng lên ngày mới lại về đây.
Binhyen7131
cuối tuần an vui.....tối ngon giấc...

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

HỎI ĐỜI?


              
   


Ầu ơ câu hát mẹ ru
Ô kìa! em đã chu du vào đời

Ánh lên hạnh phúc rạng ngời

Bao người chúc tụng - một đời cao sang

Đường đời rộng bước thênh thang

Đôi chân bé nhỏ giữa ngàn phong ba

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

LÚA VÀNG

Sáng nghe đài báo bão
Sẽ ảnh hưởng quê nhà
Nhìn lúa vàng sắp gặt
Như ai cắt – lòng đau!

Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2012

SÔNG TRĂNG

Lắc lư …
Thuyền lướt sông trăng
Lung linh mây bạc …
Chị hằng sóng xô…
Vàng trăng đùa ngọn cỏ khô
Cánh sen gượng mở… đón chờ ánh trăng

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

BƯỚM HOA


Bồng lai, tiên cảnh ngút ngàn xa
Nước biếc non xanh vẫn gọi là
Chập chờn cánh bướm nơi trần thế
Mong vờn hoa đẹp chốn Tiên sa

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

SÁNG MÃI NGHỀ DẠY TRẺ

Ngày ….. tháng 8 năm 1980
Hai tiếng vùng sâu thực là một khủng khiếp đối với những giáo sinh mới ra trường. bao ước mơ tốt đẹp của nghề cũng không còn khi cầm quyết định trên tay.
 Vậy là phải xa rời ánh đèn rưc rỡ của vùng Thị Trấn để đến một vùng sâu heo hút. Ôi! Cuộc sống của mình sẽ ra sao? Khi vừa bước chân vào đời, mình phải xa gia đình để đi đến một vùng nào đó xa xôi chưa hình dung nổi. Thôi cũng liều “ nhắm mắt đưa chân” xem nghề nghiệp của mình sẽ đi đến đâu.?
Ngày mai cứ đến đấy xem có thể theo nghề được không?