Mẹ ơi! Các bạn con đang ganh tỵ với con đó! Vì sao mẹ biết không? Chỉ vì con là con của mẹ.
Từ
lâu, chúng nó cho rằng mẹ đã nâng đở con, giúp con trong mọi lĩnh vực.
Mà cũng phải thôi, vì chúng làm sao có được người mẹ như mẹ của con.
Không phải những bà mẹ kia không biết thương con, không biết lo cho con.
Nhưng cách lo đó không giống như mẹ. Về vật chất, có lẽ mẹ con mình
không bằng ai vì nhà mình vừa đông người lại không ruộng đất, chỉ mẹ là
cô giáo đi dạy mà phải nuôi cha của con bệnh mất sức lao động và một đàn
con chỉ biết ăn học.

Đủ ta tặng một nụ cười nhân gian !
Gương có vỡ. Bình có tan
Nửa đời đủ để tìm vàng nhân sinh
Rằng ai cũng biết thương mình !
Mình mình đứng dậy, mình mình vươn cao !
Nửa đời ! cũng đủ tự hào !
Đem vinh quang đến ngàn sau. Nửa đời !